Hiển thị các bài đăng có nhãn Chia sẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chia sẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

27 thg 4, 2009

Chỉ là qua khứ thôi

Hic hic! Tâm sự của đứa em!


Đây đã từng là tâm trạng của alanin gần 1 năm trước đây, thử nghiền ngẫm lại xem mình đã từng như thế nào, từng ngày cứ đứt đoạn trôi qua như thế......
***************************************************
Thằng bạn hỏi "tại sao họ lại chọn ngày valentine để giận dỗi?", " tao ko biết, chắc họ ko còn gì để làm", ừ, mình cũng đâu có gì để làm, hơn 1 năm, chỉ có chờ đợi và chờ đợi, ban đầu cảm thấy hạnh phúc vì biết mình ko còn cô đơn, rồi bắt đầu biết buồn và bỗng 1 ngày nhận ra mình lại quen phải ngồi 1 mình trong những ngày người ta có nhau, y như ngày trước, chỉ khác là biết tự an ủi: " dù sao vẫn có người luôn nghĩ đến mình". Mọi chuyện bắt đầu khi mình tin vào người khác, nhưng khi lòng tin ko còn thì lại ko thể kết thúc, làm sao có thể kéo dài mãi khi mà trong lòng luôn cảm thấy bất an, ko biết khi nào mình sẽ mất tất cả, khi nào mình lại chỉ còn có 1 mình, những lời hứa, những lời xin lỗi, để làm gì khi mình cảm thấy tất cả đều trống rỗng, ko có gì là thật cả, như một mớ hỗn độn mà mình chẳng buồn thoát ra, ngồi trong đó để biết rằng ko pảhi mọi thứ đều ngọt ngào và mình ko phải là người hạnh phúc nhất, mình cũng chỉ là một người bình thường và đáng thương. Muốn khóc, muốn cãi nhau với ai đó, nhưng tại sao phải phiền đến người ta, 1 mình mình chịu đựng đã là quá đủ rồi. Có lẽ từ giờ sẽ học cách để ko tưởng tượng, ko hi vọng quá nhiều nữa, mọi người biết cách chấp nhận thực tế vè sống thực tế, tại sao mình lại ko cơ chứ

*************************************************************

quá khứ, thường là cái để người ta mang ra dằn vặt nhau những khi bức bối, em chưa bao giờ hỏi anh chuyện quá khứ, chỉ có anh kể và em lắng nghe, từng chút một, để hiểu hơn về anh, về một phần cuộc đời anh khi không có em, nhưng tại sao đôi khi em vẫn suy nghĩ, không hiểu có khi nào quá khứ đó mang anh đi thật xa, đến một nơi nào đó em chưa hề biết, chỉ biết ở đó không có em, chẳng thể gọi là khôn ngoan khi cứ ôm mãi mối nghi ngờ, 1 mình chịu đựng mà không thể nói với anh 1 lời, có phải em sợ anh bị tổn thương khi biết em nghi ngờ, hay là em ích kỉ vì sợ anh sẽ rời xa em, em không biết nữa, chỉ biết mối nghi ngờ đó thường đến khi anh không ở bên em, mà anh cứ mãi bận và bận, thời gian cho em hình như không đủ, hay tại em quá tham lam????

*******************************************************

anh nói anh sẽ thay đổi, vì tất cả những chuyện đã qua, nhưng kể từ khi quen anh, em thấy anh mỗi ngày một khác, mỗi ngày là một con người khác, đôi khi em tò mò, hôm nay anh sẽ thế nào?
nhưng lần này...
anh thay đổi ko phải vì muốn tốt hơn cho em hay cho anh, mà vì tất cả những gì anh đã gây ra, anh ko muốn cho em biết, nhưng hình như chưa bao giờ anh muốn giấu em chuyện gì, em vẫn biết, và vẫn im lặng, đi bên anh, lặng lẽ, hi vọng san sẻ được cùng anh. Nhưng mọi chuyện vẫn ko hề ổn hơn chút nào, em cảm thấy anh cần em, và chính anh cũng nói vậy, nhưng anh lại lẩn tránh, anh muốn mọi chuyện trôi qua ổn thỏa mà ko ảnh hưởng gì đến em, nhưng ko thể chia sẻ được cùng nhau thì đâu gọi là yêu????
***************************************************
Anh nói em sẽ là người đầu tiên anh tìm đến khi anh trở lại, và anh lại là chính anh, là người đã bên em trong suốt thời gian qua, nhưng em sẽ phải chờ đến bao giờ????
anh về, thứ 6, và chủ nhật em nhận được điện thoại của anh, 2 ngày qua anh làm gì? Nghỉ ngơi và suy nghĩ, có lẽ anh có nhiều chuyện phải nghĩ hơn em tưởng, và em cảm thấy bất an khi anh ko thể chia xẻ cùng em, anh bảo có những chuyện con gái không nên biết, nhưng em không chịu được khi anh cứ im lặng đi bên em, không một lời giải thích nào khác ngoài câu "anh có việc", em tự hỏi mình là gì, người dưng? người quen hay không gì cả, có lẽ anh đừng về để em còn có thể chờ đợi, dù không biết mình đang chờ gì thì sẽ tốt hơn, từng ấy thời gian, em đã quen cảm giác không có anh bên cạnh, em lại là sống như trước kia, ngang bướng, vô tư lự, nhưng anh về, đứng trước anh, em vẫn chỉ là con bé con yếu đuối, cần anh che chở, dỗ dành và cần một nơi dựa dẫm, nếu có thể, em cầu mong chuyện này sẽ không xảy ra lần nào nữa, những ngày dài chờ đợi vô vị và mệt mỏi, như anh đã hứa, không bao giờ để em phải buồn thêm một lần nào nữa, em sẽ cố tin, không biết với anh, 2 ngày suy nghĩ liệu có đủ, nhưng em nghĩ mọi chuyện xảy ra sẽ khiến anh thay đổi cách nghĩ, chín chắn hơn, hi vọng là vậy....
***********************************************
anh à, sắp sinh nhật anh, hình như em hay có thói quen mua quà cho anh rất sớm, trước hàng tuần liền, em cũng ko biết tại sao, nhớ sinh nhật anh năm ngoái, quà được em ngâm đến tận mấy tháng mới tặng, ai bảo anh hay phải đi nhỉ, cứ đi suốt, đi suốt, còn em chứ chờ thôi, chờ đt và tin nhắn của anh, sinh nhật này của anh sẽ thật đáng nhớ phải không anh, em ko được ở bên anh trong cả ngày đó, anh cứ hay kêu bận nên đến sn anh em cũng phải bận nè, nhưng dù sao em cũng cầu chúc những điều tốt đẹp nhất đến với anh yêu của em.
*************************************************
Mọi chuyện đều có thể trôi qua một cách tốt đẹp, và em mong những gì đã qua sẽ không ảnh hưởng đến chuyện của anh và em, cứ tốt đẹp như nó đã từng thế anh nhé, có những suy nghĩ em có thể chia sẻ hết cùng anh, và em mong những gì em nghĩ trong những ngày qua em cũng có thể cho anh biết, vào một ngày nào đó, nhất định đó anh, vì em ko muốn giấu anh bất cứ chuyện gì, anh cũng thế nhé, có những chuyện mà như anh nói, con gái không thể hiểu hết, nhưng em hiểu anh, vì thế đừng suy nghĩ một mình, em luôn ở bên cạnh anh, người hứa không bao giờ giận em và không bao giờ làm em buồn
***************************************************
một ngày thật ngắn, ngắn nhất trong những ngày em phải xa anh, lũ bạn quỷ sứ trên lớp đã làm em cười thật nhiều, thật vui để quên đi nỗi hồi hộp và cả lo lắng, em không muốn chuyện cũ lặp lại một lần nữa, nên em ko chờ và không hi vọng, em biết những gì anh đang phải chịu đựng lớn hơn nhiều so với những suy nghĩ trẻ con của em, nhưng em cũng không muốn cứ phải xa anh mãi thế, những giây phút ngắn ngủi bên anh không đủ để em giận anh lâu, giận hờn đến và đi trong những lúc em không có anh bên cạnh. và anh thì không bao giờ giận em, vì anh vẫn nói, thời gian ở bên em không đủ để anh nói yêu em nên anh sẽ không bao giờ giận em, đó là những gì mà anh đã hứa....
************************************************
em tưởng là em đã đến gần anh hơn, thật gần, nhưng...gặp anh còn khó hơn trước kia, và em vẫn phải chờ đợi, những ngày cuối tuần ngắn ngủi, và từ bây giờ không phải tính bằng ngày, bằng tuần mà bằng tháng, vẫn là lời hứa của anh, dù bận thế nào thì mỗi tháng sẽ gặp em ít nhất 1 lần. 1 thời gian ngắn có anh luôn bên cạnh, em đã quen với cảm giác có 1 chỗ dựa thật vững chắc, nghĩ tới những ngày tiếp theo, em cảm thấy hụt hẫng, những chuyến tàu dài dằng dặc, và anh sẽ xa em, thật lâu...... em sẽ lại chờ điện thoại của anh, và một câu anh vẫn hay nói : "dù anh có ở đâu thì anh vẫn luôn nghĩ đến em"
*****************************************************
10/3, sinh nhật anh, chưa bao giờ thấy anh buồn đến thế, và cũng chưa bao giờ thấy anh say, trước đây anh luôn biết dừng đúng lúc mà, giá như lúc đó em ko ra ngoài rồi về muộn để anh phải đi tìm và bị cảm vì gió, giá như lúc đó em ở bên anh để can ngăn anh và để an ủi anh khi bạn bè anh ko đến thì có lẽ anh đã ko uống nhiều vậy. Nhưng anh vẫn biết là còn có em ở bên anh mà, đúng ko? Anh lại xin lỗi em, nhưng lần này ko giống như những lần trước vì đâu phải lỗi của anh, chẳng ai có lỗi cả anh àh, chỉ hơi buồn vì hôm đó là sinh nhật anh. Sinh nhật em, có cả anh và cả bạn bè, còn anh...Em cũng không hiểu có chuyện gì, anh bảo em đùng nhắc đến bạn bè anh nữa, anh ko cần ai hết, chỉ cần em ở bên anh hôm đó, nhưng em biết với anh bạn bè rất quan trọng mà, khi tỉnh dậy anh lại nói lời xin lỗi, không phải vì chuyện hôm qua, mà vì tất cả những chuyện đã xảy ra, khi anh cứ mãi thất hứa, và em cứ mãi chờ....anh đã hiểu em đã phải buồn nhiều thế nào và tại sao em lại giận anh nhiều đến vậy, mọi chuyện đã qua rồi anh àh, anh đã phải buồn nhưng có lẽ anh đã hiểu em hơn, phải ko, mặc dù em sẽ còn phải suy nghĩ nhiều, nhưng em mong em sẽ sớm cảm thấy nhẹ nhõm, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
************************************************
ko biết buồn hay vui, một ngày đều đều, nhạt nhẽo, mà hình như mình lại sắp phải buồn, giờ hay thấy chán nản và mệt mỏi, nhưng mình không đủ can đảm để kết thúc mọi chuyện, mà mình cũng không muốn, không có lý do gì cả, vẫn cảm thấy vui trong những lúc không cô đơn, nhưng vui hình như càng ngày càng ít đi, chỉ thấy buồn và buồn mỗi ngày một nhiều, ko hiểu mình sẽ quyết định thế nào, có lẽ sẽ phải chờ đến khi mình có thể nói ra tất cả, nếu mọi chuyện vẫn như thế
dường như với anh, anh cảm thấy mọi chuyện vẫn ổn, chỉ có mình là hay suy nghĩ, ước gì đối với mình cái gì cũng đơn giản như với anh thì tốt biết mấy, vì có khi thực sự thì anh chẳng suy nghĩ gì cả, chỉ cứ sống vô tư nên vô tâm thế thôi, mình cần ít suy nghĩ hơn, có lẽ vậy
*************************************************
có lẽ thật giống với tâm trạng của mình, có khi anh nhắn tin cho em thật nhiều, và thật nhiều câu anh nhớ em, anh thức dậy vào lúc 2h sáng vì em nói đùa rằng 2h em sẽ nhắn tin cho anh, hôm trước em và anh vừa gặp nhau, hôm sau anh lại gọi điện rủ em ra net vì như anh nói: " Lên đây xa em nên nhớ em quá", những ngày tết không được ở bên nhau nhưng ngày nào em cũng được nghe giọng nói của anh, những khi anh ngồi chờ em cả buổi chiều ở cổng trường hay cả ngày chờ ở bến xe để đón em.....vậy mà tại sao vẫn có những cuối tuần mình ko gặp nhau, dù em biết anh ko bận, vẫn có những khi anh để cho em chờ anh thật lâu, thật lâu....và anh ko đến. Kỉ niệm cùng anh, thật nhiều....cả niềm vui và nỗi buồn, nhưng càng gần anh thì em càng buồn hơn. Những khi phải suy nghĩ anh vẫn thường nói với em, phải không anh, có những chuyện buồn của anh chỉ mình em biết, những dự định anh chỉ nói với em.... Vậy tại sao lần này anh lại nói " con gái ko nên biết", em biết mâu thuẫn của con trai thật khó hiểu, nhưng chẳng lẽ em ko thể chia sẻ gì với anh? Em ko muốn chất vấn, dằn vặt anh vì ko muốn anh phải suy nghĩ thêm. Nhưng em ko chịu được cảm giác mình đứng ngoài cuộc sống của anh, đôi khi dường như anh quên mất là anh còn có em. Chuyện của anh và em, dường như anh ko suy nghĩ gì nhiều, vì anh nghĩ mọi thứ vẫn ổn phải ko? Ước gì em đủ can đảm để anh hiểu em nhiều như trước đây, như khi anh luôn đọc được mọi suy nghĩ của em, nhưng ngày đó và bây giờ, khoảng thời gian ko dài mà sao khác quá..........
Em sẽ không thể giống như trước đây, vì anh hay vì chính em, em cũng ko biết nữa..........

**************************************************
Như anh vẫn nói, tất cả rồi sẽ qua.... nhận ra hình như mình đã lớn hơn một chút, lại bắt gặp nhiều cảm xúc của ngày xưa. Lâu lắm rồi ko thấy nhớ nhà, thèm được về nhà quá, ở bên cha mẹ, lúc nào mình cũng là trẻ con, và không bao giờ phải chịu đựng một mình. Hình như cũng lâu lắm rồi ko nhớ anh nhiều đến vậy, những ngày qua, ko có anh, dù là anh có lỗi nhiều, mới thấy mình cần anh đến thế nào. Chuyện bạn bè, nói tất cả với anh, nghe anh khuyên nhủ và an ủi, không còn phải suy nghĩ nhiều nữa. Cảm ơn anh nhiều vì đã ở bên em, dù anh có lỗi, dù anh hay thất hứa. Chính anh cũng nói vậy mà, làm cho em nhiều lúc giận vì anh vô tâm quá, nhưng giờ sẽ ko như vậy nữa phải không anh. Những chuyện đã xảy ra khiến em hiểu anh nhiều hơn, và hiểu ra nhiều chuyện khác nữa, em cũng thay đổi nhiều, biết nghĩ cho người khác nhiều hơn, đủ để bớt đi cái tính trẻ con, hay mè nheo anh, hì. Cảm ơn anh vì tất cả
Cả mày nữa, con bạn của tao, tao may mắn vì có mày bên cạnh trong tất cả những ngày vừa qua, yêu mày nhiều

*******************************************
Bao nhiêu thời gian một mình chịu đựng, lấy hết can đảm cùng bao nhiêu lời khuyên của bạn bè, em mới dám nói với anh tất cả. Sao viết ra cho riêng em thật dễ dàng, nhưng với anh thì khác. Em không biết mình phải nói gì, viết và xóa, cứ như vậy.... em cố gắng để không khóc, và hi vọng những dòng chữ lộn xộn đó có thể làm anh hiểu em hơn. Nhận tin của anh, em nhận ra mình thật ngốc, hình như em vẫn chưa hiểu hết anh như anh hiểu em. Em không hề biết rằng anh cũng phải suy nghĩ, lo lắng giống như em, và em cũng không thể biết anh có thể an ủi em nhiều đến thế. Anh hiểu những gì em phải suy nghĩ, phải chịu đựng, và một khoảng lặng sẽ là cần thiết cho cả anh và em. Em sẽ không tìm anh đâu, ko gọi điện, ko nhắn tin, để em thấy em cần anh thế nào, và để anh nhận ra em không phải là một thói quen của anh. Tạm biệt ngố của em.
**********************************************************
Khác, đó là tất cả những gì về mình, lâu lắm không nghĩ cho mình, không sống cho mình. Nói chuyện, là anh bắt chuyện trước, rời rạc, đã nói em cần thời gian suy nghĩ lại mà, đã cố gắng ko vào nói chuyện với anh, vậy mà anh lại bắt chuyện trước. Chẳng biết nói gì, muốn nói nhớ anh nhiều lắm mà sao không thể được. Anh hỏi em làm sao, ừ nhỉ, làm sao thế, chính mình cũng không biết được. Hình như đang tìm lại được mình trước kia, từng chút một. Sẽ có một thời gian dài, hơi trống vắng nhưng có lẽ sẽ thoải mái hơn, không thể để mình chết chìm trong suy nghĩ được. Chỉ sống với bạn bè, và gia đình, thế thôi, không phải bận tâm chuyện gì khác, như trước đây, bắt đầu cái gì mới hay là quay lại, không quan trọng, chỉ cần không lặp lại tất cả những điều tồi tệ nữa là được mà
****************************************
Quên, đâu phải dễ đúng không mày, khuyên người khác dễ hơn là tìm cách tự giải quyết cho mình, tao, mày và con Hải đều thê, mày đã nói với tao, rất nhiều, và khi nói chuyện được với con Hải, tao mới đủ can đảm nói ra tất cả. Chúng mày giúp tao nhiều thế, nhưng nhắn tin cho tao con Hải vẫn buồn, và nói nó sẽ phải cô đơn, còn mày thì....Vậy mà có lúc tao thèm được cứng cỏi như mày, dửng dưng như mày, cuối cùng vẫn là một lũ đa cảm với nhau như ngày xưa thôi. Có lẽ bây giờ tao thấy nhẹ nhàng hơn may, không phải vì mọi chuyện trôi qua êm đẹp, mà là vì tao bắt tao không được suy nghĩ, nghĩ quá nhiều chỉ mệt mỏi thôi phải không mày.
Có những lúc tao ko chỉ muốn giết chết thời gian tồi tệ, mà muốn giết chết chính mình...hèn nhát, ngu ngốc, tao đã từng tự nguyền rủa mình thế đấy. Mà như mày nói, tao ngốc thật, ngốc nghếch và cả tin, nhưng tao vẫn muốn có một cái gì đó để tin, để sống thoải mái trong những ngày này, như bây giờ, và tao thấy dễ sống, cứ như thế này có lẽ hay hơn nhiều.
Thế nhé, thứ 3 này gặp tao sẽ nói thêm với mày, mặc kệ con Khánh ngốc có hiểu hay không, cái con phổi bò ấy, nhớ chúng mày quá!
******************************************************
Lâu lắm mới nhắn tin offline, ừ, từ giờ có lẽ lại như trước thôi, chỉ kkhác là đã đổi chỗ cho nhau..

1 năm trước, cứ chờ từng thứ 7, bbiết có 1 người đang ngược tàu về, và đang nghĩ đến 1 người, dù chỉ là một chút gặp mặt ngắn ngủi

Nửa năm trước, 1 chuyến xe buýt, thời gian ngắn hơn rất nhiều, và quen với cảm giác không cô đơn

Bây giờ, vẫn là chuyến tàu ngược, 3 tiếng, và xa dần... Những chuyến tàu khác, dài hơn, mệt mỏi hơn, và xa nhiều hơn
Nhưng cũng lại quen rồi mà, những ngày cuối tuần ngồi một mình, những lần gặp nhau vội vã, chỏ thế thôi, đủ để không cảm thấy lạ lẫm khi có người nhắc đến 2 cái tên.
Cái gì nhiều quá cũng nhàm chán mà, có phải không ai thoát khỏi điều đó không, khi mà đôi lúc mình cũng cảm thấy thật dửng dưng, mình không hề muốn quen, nhưng mọi chuyện vẫn cứ tiếp diễn
Như mặt trăng vậy, khi không lớn lên thì sẽ nhỏ đi và biến mất, nhưng rồi mặt trăng sẽ lại mọc, 1 năm nữa, và khoảng cách sẽ không còn, thật gần...
*******************************************************
Hì, tao chỉ suy nghĩ già dặn chín chắn thôi, mặt mũi vẫn trẻ trung sống động, ác ác.
Nói thế thôi, càng ngày tao càng thấy tao ngốc, nếu coi chuyện gì cũng là nhẹ nhàng được mày nhỉ, chắc mày cũng đoán ra, lại là người ta, sao tao ko ghét được hắn, ko quên được hắn, có lúc thấy dửng dưng lắm, nhưng chỉ cần hắn gọi điện 1 lần, nghe thấy giọng của hắn, là tao lại...ngốc. Nhiều lúc tao thấy mệt mỏi lắm, mấy tháng trời ko gặp, cứ suy nghĩ linh tinh... nhưng ko sao thôi được, nhiều chuyện quá.
Tao cứ tưởng sẽ ko thi được kì này, nhưng hóa ra tao vẫn còn chút mạnh mẽ, nhiều hơn là tao tưởng, chỉ có điều ko thể nào tập trung được như trước, chị gái hắn bảo ko muốn chuyện gì buồn xảy ra với bọn tao, tao cũng ko muốn... mà tao lại cả nghĩ rồi, còn 2 tháng nữa mới gặp hắn, chắc tao nghĩ chán rồi lại thôi, nếu gặp hắn trên net thì mày đừng nói gì nhé, tao với hắn vẫn nhắn tin qua đt, hóa ra tao cũng giả vờ giỏi, như là ko biết gì, trong khi tao biết nhiều hơn hắn nghĩ
Chẳng biết viết gì nứa, lộn xộn hết cả, khi nào thoải mái hơn thì sẽ viết tiếp
*************************************************
Vinh có xa lắm ko anh, vài trăm cấy số, em đã từng đi xa hơn thế, nhưng sao lần này, em thấy nó xa hơn gấp ngàn lần....
Chưa bao giờ em thấy mình giả dối đến thế, em dối anh, dối cả chính mình.
Anh ko đoán ra đâu nhỉ, em đã biết rồi, tất cả, những chuyện từ khi anh còn ở bên em
Em cũng ko biết, khi mỗi lần nói chuyện cùng anh, em lại quên hết, lại dối mình, như chưa có chuyện gì xảy ra.
Em tự dối mình, và mình em buồn
Em dối anh, bao giờ anh nhận ra??? Và nếu nhận ra, anh có giận em ko, sao mà giận được cơ chứ, vì em ko sai
Anh sẽ ân hận nhiều hơn, phải ko? Vì mọi người đều nói anh có lỗi, nhưng em ko ghét, ko giận anh, họ bảo thế là em yêu thật đấy, thì em có yêu giả đâu.
Chị bảo ko muốn em và anh phải hối tiếc vì chuyện nhỏ như thế, nhưng em đã bảo rồi mà, em sẽ chờ, quan trọng là anh mà
Anh cũng đang nói dối mà, anh sợ em buồn, hay anh nghĩ chưa đến lúc nói sự thật???
Dù sao em cũng sẽ cứ như thế này thôi, ko buồn nhiều quá, vẫn nhớ anh, nhớ 1 người nói dối, và chờ người ta nói thật....
***********************************************************
từ trước đến nay đứa hiểu tao nhất vẫn là mày, càng ngày càng biết nhiều chuyện kinh khủng, và càng thất vọng nhiều hơn. Tao vẫn nói mà, tao ước được tỉnh táo như mày, tự tao làm tao khổ thôi. Nhiều lúc tự hỏi tại sao mình ngốc thế, luôn cười cợt lũ con trai rồi cuối cùng là như thế này đây. Tao cũng ko biết chuyện này sẽ còn kéo dài đến bao giờ, nhưng tao cảm thấy nó sẽ kết thúc, chỉ ko phải là bay giờ thôi, vì mọi chuyện ko thể giải quyết qua những dòng offline được. Một thời gian nữa, tao ko biết, có lẽ tao sẽ phải buồn nhiều, hoặc tao sẽ vui???? Nhưng hiện tại đối với tao cũng tạm mà, tao ko còn cảm thấy quá kinh khủng nữa, ko biết nhu vậy có hay ko, dù sao thì tao cũng quen rồi.
Ngày xưa... ko bao giờ nghĩ sẽ có lúc mình như thế này, nhưng mà buồn để làm gì mày nhỉ, vì biết người ta ko xứng được như thế.... nước mắt phải dành cho những gì xứng đáng hơn, tao biết thê, nhưng tao ko làm được, ko chỉ mày đâu, ai cũng bảo tao ngốc cả. Cứ để hết kì thi đã, nghỉ hè, và cả 1 thời gian dài nữa, đủ để tao làm nên chuyện gì đó, và vượt qua được, hi vọng là thế
**********************************************
Sẽ dần dần lấy lại tất cả, bản thân mình, cuộc sống của mình. Tao đã bảo với mày rùi mà kil, tao ghét cuộc cống của tao bị chỉ đạo, bị đánh cắp, nên tao phải lấy lại, những gì của tao, thanks mày vì đã giúp tao giữ lại 1 phần, đừng hiểu làm những gì tao viết trước đó là bảo mày chỉ đạo cuộc sống của tao đâu đấy.
Sắp nghỉ hè rồi, nghỉ ngơi sẽ giúp tao lấy lại cân bằng tốt hơn. Ai cũng nhắc với tao chuyện học bổng, nhưng lần này có lẽ tao sẽ phụ lòng tin của mọi người, tao chỉ mong qua tất cả các môn thôi. Sau này, sẽ ko ai có thể làm tao đánh mất bản thân mình lâu như vậy nữa, tao hứa với mày đấy kưng
*********************************************************
Không hiểu sao lại ngồi đọc lại tất cả, và gom vào đây. Tất cả những gì mình đã trải qua, đã chịu đựng, và đã vượt qua được. Nhưng mình sẽ hok quên, để sống tốt hơn cho hiện tại, cố lên nào, dù buồn thế nào thì cũng chỉ là quá khứ thôi!

“Thế giới quả là rộng lớn và có nhiều việc phải làm"

Sách hay: “Thế giới quả là rộng lớn và có nhiều việc phải làm"
Kim Woo-Choong - chủ tịch tập đoàn Daewoo, Hàn Quốc (hình như đi tù rồi thì phải Image).

Dưới đây là vài ghi chép lộn xộn của tớ sau khi đọc, chia sẻ chút với các bạn chưa có thời gian đọc nhé:

Một quyển sách hô hào làm việc, làm việc và làm việc. Đọc khá buồn cười vì những câu kiểu như “không cần tập thể dục” hay “không có thời gian cho vợ con trong suốt cuộc đời”. Tuy nhiên có rất nhiều cái hay, nhiều bài học bổ ích, cách tiết kiệm thời gian và các bài học tinh thần như kiểu hy sinh & đóng góp xã hội. Hơi nặng về công việc của một tay nghiện việc và không dừng lại được vì đã trót trở thành Kim Woo Choong ! Image

- Cần phải biết ước mơ, ước mơ lớn và trong sáng

-Người thông minh trước tiên quyết định thực sự mình cần cái gì trong đời rồi mới dựa trên đó mà hành động (mk, mấy thằng biết được cái này khi còn trẻ không?? Image)
- Bọn Daewoo làm việc từ 5h sáng đến 9h tối thay vì từ 9h sáng đến 5h tối Image
- Đời là một chuỗi những quyết định. Phải phát triển khả năng ra quyết định

- Cuộc đời giống như đào giếng. Hãy đào rộng trước khi đào sâu --> khi trẻ thì làm nhiều việc, thử nhiều vị trí, sau đó khoét sâu vào chuyên môn của mình. Phải đào rộng thì mới đào sâu được, và hãy là chuyên gia số 1 trong lĩnh vực của bạn, tuy nhiên nên biết các thứ khác. Càng đào càng sâu và càng sâu thì càng có nước.

-Phải đắm mình theo đuổi việc gì đó --> thành chuyên gia số 1 --> Nhiều thứ sẽ đến

-Chỉ chửi mắng nhân viên sẽ không đem lại kết quả gì, hãy quan tâm phát hiện khả năng của họ và giúp họ có những bước tiến + vision

-Thời gian là vô giá. Tuổi trẻ có thời gian, hãy đọc, hãy học, hãy làm, hãy thử nghiệm, hãy thất bại, hãy làm hết mình --> Tuổi trẻ quyết định cuộc sống sau này

-Không được để cuộc sống với tiền lương và những nhu cầu hàng ngày trói buộc như một cái lồng chim. Con chim trong lồng không phải lo kiếm ăn, nhưng không bao giờ biết đến bầu trời rộng lớn và tự do phóng khoáng, dù phải tự vất vả xây tổ và chống trả.

-Đừng sợ khó khăn, đừng sợ thất bại. Có số và dù thất bại sẽ học được nhiều thứ, miễn sao trung thực và cố gắng hết mình.

- Chưa làm thử sao biết không làm được?

- Hãy đặt mình thử thách ở những nơi khó khăn nhất --> sau đó thì ở đâu cũng sẽ dễ thành công và không lo ngại thất bại hay khó khăn nữa

- Không thể thất bại nếu bạn đắm mình vào công việc của bạn như là một sở thích

- Phải chấp nhận rủi ro để giảm giá + miễn phí ban đầu, tiêu diệt đối thủ.

- Phải là người số 1 khi làm bất cứ việc gì

- Tiền là thứ trung tính, không tốt không xấu, tốt xấu là do mình sử dụng thế nào

- Tiền dành cho sự học tập, thuốc men hay giúp đỡ người khác là tuyệt vời, không nên tiếc

- Chỉ mua đồ nếu thực sự thấy cần, sẽ là rồ dại nếu mua vì cạnh tranh với người khác

- Tiền không làm nên giàu có. Sử dụng đồng tiền thế nào cho thông minh mới là giàu có.
- Chúng tôi, thay vì tôi. Đoàn kết, hợp tác, chia sẻ. Phải khơi dậy được lòng tự tôn dân tộc

- Càng nhiều bạn càng tốt, giữ một vài người bạn thật thân. Không hứa nhiều với những người khác đỡ mất thời gian.
- Càng ít đối thủ càng tốt. Bạn bè sẽ tốt về sau.

- Cố gắng nếm thử càng nhiều càng tốt khi còn trẻ

- Mỗi khi có thời gian hãy đi du lịch khắp nơi và ghi chép những gì mình thấy --> cần một con O2 hoặc Mobile chạy Symbian có chức năng ghi notes rất tốt

- Cần đọc thật nhiều loại sách, chơi với nhiều loại người

- Hãy quan hệ với những người bạn lớn, xuất chúng

- Hãy tìm mọi cách tạo niềm tin cho người đối diện
- Phải kiên nhẫn thì mới tạo được niềm tin
- Hãy giúp đỡ mọi người bất cứ khi nào có thể Image

- Bất cứ ở đâu cũng có thể kiếm tiền được, hãy luyện cách nghĩ xem sẽ bán được cái gì, tiền đang nằm ở đâu bất cứ khi nào, nơi nào bạn có mặt

- Hãy làm sao cho bạn hàng của mình không thua lỗ khi làm ăn với mình, hai bên cùng có lợi thì tốt nhất

- Làm những việc chưa ai làm, đi những đường chưa ai đi mới thành công lớn được

- Sự lụi tàn là do tính tự mãn Image
- Dửng dưng với người khác là đáng khinh
- Cho đi là một cách đầu tư cho tương lai
- Quan trọng nhất là thanh danh của mình. mất đi rất khó lấy lại. Tuy nhiên thanh danh là con dao hai mặt. Nó là động lực nhưng cũng đồng thời là ràng buộc với người có danh --> Hãy sống đúng với cái danh của mình.

- Con người ai cũng thích được khen Image, được khuyến khích dù là nhỏ nhoi và ngược lại.

- Sẽ chẳng bao giờ có hạnh phúc nếu chỉ nhăm nhăm lo của cải vì lòng tham là vô cùng, Hãy xác định mình cần cái gì, đạt được là hạnh phúc. (Với KK, hạnh phúc là sự thoả mãn được cái mình mong muốn).

- Tài sản của một người nằm ở cách thức anh ta tạo ra và sử dụng chúng chứ không phải anh ta có bao nhiêu.

- Sự xuất hiện tài sản cũng đồng thời xuất hiện lo âu và sự chịu đựng, khổ sở

- Cần có cái tâm vì dân, vì nước --> sẽ thu hút được nhiều người và cuộc sống, công việc có ý nghĩa hơn
- Tuổi trẻ không sợ thất bại vì không có gì để nhìn lại, phải nhìn lên phía trước.

- Khi còn trẻ mà đã thoả mãn thì sự thất bại là cầm chắc.

- Độ lượng, vị tha với người nhưng phải nghiêm khắc với bản thân

- Thùng rỗng kêu to, thùng đầy kêu nhỏ (mà việc quái gì phải kêu?)

- Hãy khiêm tốn và học hỏi, không ba hoa, không tinh tướng.

- Hãy chia sẻ chứ đừng dạy đời (cái này ranh giới rất mong manh, và dễ bị hiểu nhầm, nhưng vấn đề là cái tâm phải sáng và thực lòng chia sẻ)

- Hãy nói chân thành và hay, trung thực --> lòng tin ban đầu
- Hãy biết tích luỹ khi còn trẻ
- Ai dám làm người đó sẽ thành đạt

- Quả cảm, lạc quan, tiên phong, khát vọng, thách thức cuộc đời, không hề run sợ + tuổi trẻ --> thành công lớn.

- Khiêm tốn, cây lúa càng già, càng mẩy thì càng cúi đầu thấp. Khi cúi thấp thì sẽ học được rất nhiều (có thể áp dụng quy tắc nước chảy chỗ trũng hoặc địa sơn khiêm).


Link sách Thế giới quả là rộng lớn và có nhiều việc phải làm

24 thg 4, 2009

Anh yeu em!




Hôm ấy,đột nhiên em nói với anh rằng em đã yêu một người khác,anh vẫn ngỡ rằng em chỉ đùa vui và mỉm cười nói rằng "Thật ư?"

Vậy anh ta rất đẹp trai phải không! Em trả lời "anh ta không đẹp trai như anh,cũng cao như anh,nói thật là so điều kiện thì không bằng anh......"

Hôm sau,em viết cho anh một bức thư,em nói em đã xin nghỉ phép một ngày vì hôm đó em rất buồn nên không muốn đi làm,và em đã đến nhà người ấy.Anh phát hiện những gì em nói đều là sự thật,em đã yêu người đó.....

Ngày thứ ba,anh đi tìm em,hỏi tại sao em yêu người đó,lí do của em là "Tại vì,khi ở bên anh em không có được cảm giác ổn định và yên bình,đôi khi bên anh em rất vui vẻ,đôi khi lại làm em đau lòng khiến em buồn bã,người đó đã cho em một cảm giác yên bình,ổn định,một cảm giác không còn thấp thỏm....." Anh chỉ biết im lặng.....

Tối đến,anh gọi điện cho em,anh hỏi em "Phải chăng chúng ta nên chia tay?"

Em trả lời rằng "Em vẫn còn vấn vương giữa anh và người ấy,em không biết nên chọn ai....."

Em muốn anh chờ đợi,chờ đợi em đưa ra quyết định cuối cùng,nhưng.... anh không thể,người đó đột nhiên chen vào giữa hai chúng ta,thậm chí đến sau này anh mới biết có một người như thế trong thế giới của riêng hai ta.....

Ngày thứ tư,em thú nhận với anh rằng thật ra em đã nhận lời yêu nguời ấy từ hai tháng nay,hình như anh nghe thấy tiếng rạn nứt và sụp đổ trong trái tim của mình,anh cố gắng giấu đi gương mặt thất vọng và mỉm cuời hỏi em "Em còn chuyện gì giấu anh nữa không nhi?"

Hình như em hơi hoảng trước phản ứng của anh,bình thường đáng ra anh sẽ nổi giận trách em khi em có thái độ vuợt quá sự cho phép với một bạn khác phái nào đó,nhưng lần này anh lại mỉm cuời hỏi em,em trả lời bẳng giọng run run nghẹn ngào "Hết rồi...."

Anh hỏi "Em và người đó phát triển đến đâu rồi?"

Và em trả lời "Có lẽ.......đến hôn nhau..."

Trái tim anh cảm thấy hụt hẫng,anh nghĩ có lẽ không cần phải chờ đợi nữa,không cần phải chờ quyết định của em,anh đau lòng lắm,vì trong thời gian em vui vẻ bên người ấy tại sao lại còn đi chơi,hẹn hò cùng anh,bất giác anh nhìn xuống chân em,nơi bàn chân thon nhỏ ấy vẫn đang mang đôi giày Adidas mà anh đã mua tặng cho em trong cuộc hẹn tuần trước.

"Tại sao hôm ấy em vẫn vui vẻ nhận lời cuộc hẹn của anh?"

"Vì...,khi đi với anh em rất vui..."

Đêm ấy anh ngã lưng trên giường,anh suy nghĩ rất nhiều,rất nhiều,suốt hai năm bên nhau chúng ta đã trãi qua không ít sóng gió,sau cùng em cũng đã thay lòng,anh không bao giờ giấu em bất cứ gì,tất cả tất cả anh đều nói với em,vì anh sợ em lo lắng,anh biết rằng truớc kia anh quen rất nhiều bạn gái,nhưng anh cũng từng nói với em rằng suốt cuộc đời này anh dùng nhiều tâm trí và thời gian nhất vào mối tình giữa anh và em,đó là vì anh là mối tình đầu của em,anh muốn em có một cuộc tình thật đẹp,một lí do khác chính là...anh... RẤT YÊU EM.Những đợt gió đêm thoang thoảng khiến đầu óc anh rất tỉnh táo,khóe mắt có cảm giác mát lạnh,thì ra giọt nước mắt đã hình thành tự khi nào.

"Nên buông tay thôi,nên để em đi tìm hạnh phúc của mình" đó là quyết định của anh,anh cam tâm hy sinh chính mình.....suốt đêm không ngủ,an đến trường với thân xác mệt mỏi và bước chân nặng nề.

Câu đâu tiên anh nói với em là "Chúng ta,nên đến hồi kết thúc rồi" đôi mắt em ửng đỏ,phút chốc giọt nước mắt vẽ một vệt dài trên gương mặt bé bỏng.Em nghẹn ngào hỏi "Tại sao?Tại sao không đợi em quyết định?" Anh im lặng,anh không muốn nhìn thấy gương mặt em ướt đẫm nước mắt vì nó khiến anh rất đau lòng,anh sẽ không kìm chế được và ôm em vào lòng,anh sợ những lời an ủi của anh sẽ lại đưa chúng ta vào vòng xoáy tình yêu.Trãi qua một thời gian im lặng dài như hàng thế kỉ em hỏi anh

"Thứ bảy này hẹn với em nhé!Em....muốn có một cuộc hẹn với anh,cuộc hẹn này là cuộc hẹn cuối cùng".

Em biết anh thương em hơn bất cứ gì trên đời,tuy lòng anh cứ nghĩ là không được nhưng ...anh vẫn trả lời bằng một cái gật đầu,anh sẽ kết thúc tất cả,anh sẽ rời em thật xa,đến một nơi em không thể liên lạc với anh,nhất định phải kết thúc...

Thứ bảy,em đến nơi chúng ta vẫn thường hẹn nhau và anh vẫn đứng đó đợi em với hy vọng tạo một ấn tượng tốt vào trái tim em bằng một nụ cười,em như cánh bướm xinh đẹp nhấp nhô bay đến,anh muốn ôm em vào lòng biết bao và hôn lên vầng trán em,không được,anh không thể làm vậy...

"Em ăn sáng chưa?" ~ vẫn câu hỏi cũ rích ấy

"Ăn rồi...." ~ có cảm giác em rất vui tươi

"Chúng ta đi xem phim nhé?"

"À....ok!" em vui vẻ trả lời

"Có phim nào mong muốn xem không?"

"Không có...."

"Vậy...chúng ta đi đến đó xem có chiếu những phim gì"

"Ừa!" Chúng ta cùng sánh vai đi,đột nhiên em quàng lấy tay anh.

"Anh...sao không nắm tay em như thường ngày?", ừ nhỉ,đã thỏa thuận đây là lần hẹn cuối cùng...anh phải để lại một kỉ niệm đẹp trong lòng em......

"Xin lỗi,vừa rồi anh mãi suy nghĩ"

"Suy nghĩ về chuyện gì?"

"Ừm..anh đang nghĩ là gần đây hình như không thấy quảng cáo phim mới" ~ anh cố nói dối em.

"Vậy ư?Cũng không sao,đến đó mới quyết định mà"

"Ừa" em tựa đầu vào vai anh như mọi khi

"Hình như anh lại cao thêm đó"

"Thật hả?'

"Ừa,thoải mái thật..."

"Em gầy quá đấy...phải ăn nhiều lên mới được...."

"........."

Đến nơi,anh cũng không nhớ chúng ta đã chọn xem phim gì vì anh cứ mãi hỏi em "Nên xem phim nào".

Sau khi em trả lời anh đã vội vã đi mua vé sau đó đi mua món trà sữa em yêu thích nhất,em thấy anh chỉ cầm một ly trả sữa bèn hỏi "Vậy anh thì sao?"

"Hử?"

"Anh uống ca'i gì?"

"À..........."

"Không sao,em và anh uống chung"

"................"

Nội dung bộ phim đó anh không nhớ chút nào,anh cảm thấy rất mệt mỏi,rất bất lực.Em vẫn như xưa,ngồi trên ghế và nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh

"Thơm lắm............."

"Gì?"

"Mùi hương của em....thơm lắm.....đây là mùi hương của em...."

"............?"

Sau khi chia tay có lẽ anh sẽ không còn nghe được mùi hương đó...có lẽ đây là mùi hương anh sẽ hoài niệm.

Em hút một ngụm nhỏ trà sữa sau đó đưa cho anh,anh chỉ khẽ chạm vào ống hút,hình như em không biết và mãi mê hướng ánh mắt lên màn ảnh.

Cũng như tận cùng của tình yêu,bộ phim đã kết thúc,em lay anh dậy,không biết anh thiếp đi từ lúc nào.

"Hử?"

"Trưa rồi,chúng ta đi đâu ăm cơm nhỉ?"

"Em muốn ăn gì?"

"Gần đây anh có đi ăn nơi nào ngon ngon không?"

"Không có"

"Trên Trần Hưng Đạo có một quán ăn đồ Nhật mới khai trương,nghe nói đầu bếp là một nguời Nhật rất giỏi"

"Vậy ư?Nhưng.....có lẽ mắc lắm....."

"Cũng không đến nỗi,hai nguời ăn chỉ khoảng ba trăm ngàn hơn chút"

"Wa!Vậy thôi.....anh không mang nhiều tiền thế......"

"Không sao,em có mang"

"Không được!Ai lại để bạn gái trả tiền bao giờ"

"Không sao,dù gì em cũng chưa dùng đến nó"

"Nhưng sắp tới em sẽ đi du học mà!Cũng nên để dành tiền qua bên ấy chứ"

"Anh yên tâm,có để dành mà"

"Ừm..........."

Em biết không?Nhìn em ăn lòng anh rất vui,có cảm giác em rất mãn nguyện,còn nhớ có lần mẹ em mời anh đi ăn món Nhật,em không dám ăn cá Hồi sống,anh nói anh ăn một nữa em ăn một nữa,thế là em bị anh ép ăn miếng cá đó,hôm sau em trách anh hại em,hại em đau bụng suốt đêm.Mẹ em cũng rất mến anh,nói anh là người duy nhất có thể "dụ" em ăn những thứ mà em không thích.Nhìn em ngồi ăn Sushi và ăn cả cá Hồi sống, "Sao anh không ăn?"

"Nhìn em ăn là anh no rồi" ~ em đột nhiên đỏ mặt.

"Sao mặt lại đỏ hoét vậy?"

"Bị anh mê hoặc đó......anh quá đẹp trai" Anh vẫn mỉm cười nhìn em.........

Sau đó anh quả thật rất mệt, "Anh muốn về ngủ...."

"Vâng. Cũng lâu rồi em không ghé nhà anh" Anh kêu Taxi về.Về đến nhà anh tắm cho mát và lên giường ngủ,đang ngon giấc có cảm giác miếng nệm lún xuống,mở mắt ra thấy em kề bên, ngã đầu vào cánh tay của anh.

"Tay anh không lực lưỡng đâu,không được êm phải không? Anh từng hỏi em như thế.

"Không phải vậy,anh vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc em mà,rất thoải mái...." và anh nhẹ nhàng vuốt tóc em

So với mái tóc dày của anh thì tóc em thưa hơn nhưng mềm mại hơn,bất giác anh hôn lên đôi má em.Nước mắt tự nhiên tuôn trào,may là em đã ngon giấc...... Ơ!Em đột nhiên tỉnh dậy,phải chăng nụ hôn của anh đã đánh thức em?

Em nhìn thấy anh đang khóc,em vươn tay ôm lấy anh.Anh cảm giác bờ vai em nhẹ nhàng run run,anh biết em cũng đang khóc,em nói trong tiếng nấc.......

"Em thương anh lắm..."

"Anh đau lòng lắm phải không?...."

"Xin lỗi anh....tất cả cũng do em không phải........"

"Anh biết không?...Em rất tin tưởng vào anh......." ..... em nói và còn nói rất nhiều từ tận đáy lòng.

Nước mắt anh tuy đã khô, nhưng.....trái tim anh vẫn còn rướm máu, em ngẩn đầu lên, anh nhìn em mỉm cười.

"Không cần chia tay một cách đau khổ như vậy em ạ,đi theo đuổi hạnh phúc của mình nhé" Em lại tựa đầu vào lòng anh.

Kết thúc rồi,tất cả đã kết thúc,người tôi thương yêu nhất sắp ngã vào lòng một người khác.......

Trở về nơi hẹn,đây là lần cuối anh đưa em đến chốn này,tạm biệt nhé người yêu bé bỏng,đừng để hạnh phúc vuột khỏi tay mình,hãy nắm thật chặt vào,không phải lo lắng cho anh,anh biết tự chăm sóc mình.

Tuy không phải là lần đầu đau lòng,nhưng lại là lần đau lòng nhất,anh sẽ núp vào cái vỏ của mình,từ từ chữa lành vết thương.

Nhìn bóng em dần xa,tim anh một lần nữa sụp đổ,anh đứng lặng và ...khóc.

Bóng em đã khuất xa,anh biết em sẽ đau lòng và cũng khóc như anh,những giọt nước mắt ấy hai ta đã nén lại khá lâu.

Anh biết anh đã nhiều lần làm em khổ,sẽ không bao giờ nữa đâu em,không bao giờ làm khổ em nữa,tạm biệt nhé...

Anh thật lòng cầu chúc em,anh nghĩ sau cùng rồi anh cũng sẽ gặp một nữa khác của anh,anh sẽ tự chăm sóc mình,thất bại của anh chính là không dám tỏ rõ tình cảm ở sâu thẳm trái tim.

Lá thư này em sẽ không bao giờ có cơ hội đọc.

Anh yêu em...

CHÀO TẠM BIỆT PKD

CHÀO TẠM BIỆT PKD

Tám tháng, có người cho rằng khoảng thời gian đó là dài, có người lại cho là ngắn nhưng đối với tôi khoảng thời gian 8 tháng ấy tại công ty Fast là khoảng thời gian thực sự nhiều ý nghĩa. Nhớ lại những ngày mới bước chân vào công ty mợi thứ đều lạ lẫm từ không khí làm việc cho đến những con người ở đây, công ty nhiều người hơn mình tưởng nhưng không vì thế mà mọi thứ trở nên hỗn độn ồn ào mà thay vào đó là không khí làm việc rất nghiêm túc rất hòa nhã đó là một ấn tượng tốt của em trong ngày đầu đến đây, còn nhớ hôm đó bạn Lan Anh dẫn từng người mới đi giới thiệu đến các phòng và tất cả các nhân viên trong PKD tôi bắt tay từng người nói với giọng còn run run”Em chào anh” thế mà bây giờ mọi thứ đã trở nên quá gần gũi và có cảm giác như đó là một gia đình vậy.

Mới vào được hơn một tuần thì tôi được tham gia ngay một buổi liên hoan tổng kết quý của phòng, ngoài việc tuyên dương những cá nhân xuất sắc và nhưng thành tựu đạt được thì buổi hôm đó cũng chắt lọc được một số thành viên nổi bật ví dụ nhưng ông “Tấn rượu” mà tiếng vang vẫn còn đến tận bây giờ hay Bác “Phú VIP” – “Uống kém nhưng dọa khối ông sợ” nhưng phải nói khoản rượu em đánh giá cao bác “TrungKT” nhóm em đấy.

Một thời gian sau đó lại tiếp tục cùng phòng kinh doanh tham gia chuyến du lịch sinh thái “Phù Đổng chọn niềm vui” Mặc dù Phù Đổng không hoành tráng như những gì được DEMO nhưng không vì thế mà kém vui vì chúng ta đến đấy không chỉ với tinh thần ngắm cảnh mà là để vui chơi, uống rượu, hát hò và chính những điều này đã làm cho một Phù Đổng điêu tàn lại trở nên tươi mới và đầy sức sống, Sau chuyến đi chơi này tôi mới phát hiện ra 2 ông “Điêu Huynh” của phòng (ĐạtDV và DuyNM) nói điêu hơn Cuội.

Nhưng về mặt phòng trào thì có lẽ ấn tượng nhất vẫn là 2 giải bóng đá mà em tham gia cùng phòng, mặc dù về mặt thành tích thì cũng chẳng cải thiện được gì nhưng dù sao lớp mới cũng tạo được những nét mới, mặc dù được mệnh danh là “Cris” nhưng lại bị đội trưởng HuyTV cho đá trung vệ nên chẳng thể hiện được nhiều phẩm chất kỹ thuật , không biết khoảng trống mênh mông mà em để lai nơi hàng thủ đội trưởng HuyTV sẽ còn hoang mang đến khi nào. hihi

Nói chung khoảng thời gian làm việc tại Fast đã để lại cho em rất nhiều ấn tượng và có những ấn tượng rất là sâu sắc. Ngày mai chắc không phải “Chít tay” mà cũng không cần báo lại cho em Chang nữa đâu nhỉ, bởi vì hôm nay em viết vài dòng để chia tay các anh chị em và đi theo định hướng nghề nghiệp mới. Qua đây em xin gửi lời cảm ơn đến tất cả các anh chị em đã tạo mọi điệu kiện, giúp đỡ em trong công việc cũng như hòa nhập với môi trường tại Fast, trong công việc thì ai cũng có lúc vui buồn và những lúc thăng trầm đó là những gì tất yếu trong cuộc sống, những lúc như vậy luôn có sự quan tâm chia sẻ của các anh chị em, một lần nữa xin gửi lời cảm ơn chân thành tới mọi người và chúc những người ở lại mạnh khỏe và có nhiều thành công hơn nữa trong công việc cũng như trong cuộc sống.

Chào tạm biệt PKD.


Nếu em lại yêu anh...

Nếu em lại yêu anh...
Nếu em lại yêu anh, chúng mình sẽ như thế nào nhỉ, có được như ngày xưa không?
Nếu em lại yêu anh, em có còn chen chân lên xe buýt, nóng, mệt, say xe nhưng vẫn háo hức vì sắp được gặp anh?
Nếu em lại yêu anh, anh có còn đội mưa đi bên cạnh em, đưa bàn tay gầy lên che mưa cho em nữa không?
Nếu em lại yêu anh, có còn những khi chúng mình sưởi ấm cho nhau, dựa vào nhau để vượt qua những lúc khó khăn nhất?
Nếu em lại yêu anh, anh có còn chạy xe thật xa, thật xa chỉ để nhìn thấy em nữa không?
Nếu em lại yêu anh, em có còn ngồi tỉ mẩn gấp từng ngôi sao cho anh, và ước.... để rồi vẫn cười khi anh háo hức "ôi nhiều kẹo quá" rồi lại ngẩn người khi cái hộp lung linh kia không phải là kẹo.
Nhưng........
Nếu em lại yêu anh, có bao giờ em lại phải lo sợ 1 ngày nào đó em sẽ không còn anh ở bên, có bao giờ em lại phải ngồi khóc 1 mình vì anh thất hứa, có bao giờ em phải đau đớn vì biết rằng anh đang ở bên người con gái khác, có bao giờ em phải mỉm cười giả tạo dù biết anh đang nói dối????
.......................
Em đã nghĩ nhiều lắm, về những điều em được nghe, về cái câu "đứt rồi lại nối". Nhưng em đã quá sợ hãi rồi. Tổn thương với em như vậy có lẽ đã quá đủ. Làm sao em dám đặt mình vào cái tình yêu chênh vênh như vậy 1 lần nữa? Em đã quên dần, quên dần cái cảm giác có anh đầy ám ảnh. Mỗi đêm những giấc mơ về anh cũng thưa dần đi. Một chút nhoi nhói trong tim khi ai đó nhắc đến anh hình như cũng không còn nữa. Có quá nhanh không anh? Có lẽ ai đó sẽ nghĩ em hời hợt khi để mọi thứ vụt qua như vậy. Nhưng có ai hiểu em đã phải dẫm đạp lên tình cảm và quá khứ của chính mình, phỉ nhổ vào nó để có thể đứng dậy dễ dàng hơn. Đánh đổi như vậy, em cũng không dám đặt cược tương lai và hạnh phúc của mình một lần nữa. Những gì còn lại chỉ là một chút tiếc nuối mà thôi. Tình cảm trong em, giống như một đóa hoa đã khô, nó không bao giờ tàn, nhưng cũng không bao giờ nở ra được nữa. Ai có thể khiến 1 đóa hoa khô lại có nhựa sống cơ chứ. Em không thể chỉ vì một chút tiếc nuối còn sót lại mà lặp lại sai lầm của mình một lần nữa. Mọi thứ đã ngủ yên trong tim em rồi. Sự thanh thản của em bây giờ đáng quý hơn rất nhiều so với một tình yêu có quá nhiều vết rạn không thể xóa đi.
Nếu em lại yêu anh.... Sẽ không bao giờ nữa đâu.

18 thg 4, 2009

Lời Muốn Nói

Sent :
31 – Mar – 2009
21: 04: 53

- Cậu là người cố tình trước đấy nhé. Lần này tớ ko thể nhường cậu như lần trước được. Cậu thật quá đáng. Đừng trách tớ vô tình, tớ ko thể chịu đụng được nữa, thời gian này mà cậu đã đối sử với tớ ntn thì ko biết nay mai kia thế nào. Đừng goik cho tớ nữa. Tớ sẽ không bao giờ gọi điện cho cậu nưa. Chúng ta chia tay nhau đi. Tớ sẽ không suy nghĩ lại nữa đâu. Tất cả những gì tớ cố gắng với cậu từ trước tới nay đều trở nên vô nghĩa với cậu hết. Tớ chỉ làm cho cậu càng chán và ghét tớ thêm, tớ biết điều đó trong cái cách cậu đối xử với tớ mỗ ngày mỗi khác. Học trò không muốn học tốt thì cô giáo tự nhận mình là người bất tài thôi. Chúc học trò tìm được cô giáo tốt hơn. Đây là lần cuối cùng cô giáo chúc học trò ngủ ngon. Bye!


Sent
31 – Mar – 2009
21: 25: 20

- Tớ chỉ muốn đây là lần cuối cùng tớ khóc vì cậu. Tớ không muốn tiếp tục nữa, nếu gặp cậu tớ ko muốn khóc trước mặt cậu nữa. Thoải mái và vui không có ý nghĩa gì với tớ nữa.



Sent
06 – Apr – 2009
22: 45: 28


- Tớ biết cậu chẳng có chuyện gì để nói với tớ nên tớ nói nhiều cũng chẳng có ý nghĩa gì!

- Tớ biết rồi tin nhắn cậu nhắn là tớ đủ hiểu rồi

- “ G9! I knew I loved you before I met you! I think I dreamd you into life” Cậu đọc tin nhắn cậu nhắn cho tớ đi tất cả đều là thì quá khứ. Còn hiện tại thì trống rỗng, chẳng có gì để nói, vậy tớ có chuyện gì để nói thêm.

- Đọc là hiểu ngay

- Tất cả điều đó trước đây thôi

- Thế cậu dùng toàn thì quá khứ là gì

- Tớ cố hiểu như thế nhưng mà không được, bởi vì hành động và lời nói của cậu chẳng khớp nhau tẹo nào

- Không phải thế, nếu tình iu mà ko có sự nuôi dưỡng từ 2 phía nó sẽ mất dần đi. Sẽ ko có tình iu nào là vĩnh viễn nếu cậu chỉ yêu tớ mà tớ ko quan tâm và yêu cậu

- Nhưng cậu làm tớ buồn quá! Tớ không muốn triếp tục kiểu như hiện nay nữa.Cái tôi trong cậu quá lớn, tớ không thể làm nó thay đổi được. Cậu có biết điều đó không? Hành động một tuần qua đủ để tớ biết thêm rồi.

- Cậu nói là tớ không quan tâm đên cậu, bạn bè và gia đình cậu! thế cậu đã tự hỏi mình xem đã bao giờ cậu kể cho tớ nghe chưa, nhiều lúc tớ hỏi thì cậu tỏ ra không thích trả lời rất qua loa, chưa bao giờ cậu tâm sự bất cứ điều gì về gia đình hay bạn bè cậu với tớ! Có thế tớ không biết bắt đầu từ đâu nên có thể tớ hỏi nhiều câu hỏi cậu không thích nhưng lúc nào tớ cũng muốn nghe cậu kể hết những băn khoan trong lòng.

- Tớ rất sợ những tin nhắn cụt lủn và những câu nối nhạt nhẽo như vậy.

- Cậu chẳng là gì! Cậu chẳng có ý nghĩa gì? Cậu làm tớ buồn sao. Cậu là con trai mà cậu chưa bao giờ tỏ có trách nhiệm với tớ tẹo nào. Cậu sống quá thở ơ và hời hợt

- Cậu suốt ngày chỉ ngủ rồi ngủ.Cái cậu muốn làm cậu chỉ nghĩ trong đầu

- Tớ nghĩ chuyện của chúng ta kết thúc từ thứ 6 tuần vừa rồi. Tớ đã cố nghĩ đến chủ nhật, nhưng đã kết thúc thật rồi. Giấc mơ của tớ ko sai chút nào.

- Tớ đã nhiều lần cố gắng nhưng cậu đã bỏ qua, nhiều đêm tớ ko ngủ được, nt cho cậu cũng không thèm nt lại. Sức chịu đựng của tớ có hạn thôi

- Cậu không muốn nhìn mặt tớ thì không phải nt gọi điện làm gì. Tớ ghét cái kiểu như vậy. Cậu tưởng làm thế thì tớ vui à? Cậu có bao giờ quan tâm đến tớ đâu, nên cậu thấy tớ đáng thương lắm phải không? Không còn đáng quan tâm nữa phải không?

- Chắc cậu đã ngủ ngon rồi, tớ sẽ không nói thêm gì nữa. Từ nay tớ sẽ không bao giờ làm phiền cậu nữa, lần này là lần cuối cùng, tớ hứa. cậu đừng gọi điện hay nt gi nữa nhé. Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Bye!

kiss the rain

Trời Hà Nội mùa mùa này lạ lắm, nắng đấy rồi mưa đấy. Có hôm sáng mưa tầm mưa tã khiến học sinh chỉ muốn nghỉ học, người lớn chỉ muốn trốn làm, chẳng ai muốn chui ra khỏi giường, thế mà không đợi đến trưa trời đã ráo hoảnh, nắng vẫn gắt như cả tháng chưa hề có mưa. Lại có hôm sáng sớm trời trong vắt không một gợn mây, nghe dự báo thời tiết báo có mưa chẳng ai buồn tin. Vậy mà sau giấc ngủ trưa ngắn ngủi, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy đã vần vũ mây đen, gió mạnh hơn, hòa vào những thanh âm của gió là tiếng va đập của những cánh cửa gỗ không được móc kỹ.

Ừ gió, gió bao giờ cũng là những sứ giả của mưa. Mưa chưa đến gió đã tinh nghịch chạy trước, gió nghịch ngợm lùa đám lá cây khô chạy tứ tán ven đường, gió láu lỉnh thổi phồng lên những chiếc túi nylon mà lắm kẻ vô tình đã vứt ra đường tự lúc nảo lúc nào, gió tinh quái giật những chiếc mũ của những kẻ chạy trốn cơn mưa, rồi hậm hực thổi tung đi vì người bị gió trêu chẳng buồn để ý đến trò đùa dai của gió, mải trốn mưa họ chẳng thèm quay lại nhặt cái mũ chỉ đáng giá vài nghìn, mà có tiếc rẻ muốn quay lại cũng chẳng được vì họ đã bị chìm vào dòng người hối hả. Gió như trẻ con bẻ lá cây rải vương vãi khắp dãy phố có hai hàng cây chạy song song, gió như những anh thợ đốn cây bất cẩn chặt đứt những cành khô ném xuống đường chẳng thèm nhìn người qua kẻ lại, gió biến đoạn đường thơ mộng rợp bóng mát ngày nắng thành con đường của nỗi ám ảnh ngày mưa. Gió là thế, nào ai đã một lần trách gió.

Nếu ai đó để ý kỹ sẽ dễ dàng nhận thấy những cơn mưa đầu mùa thường đến vào sau buổi trưa một chút. Dần dần không biết bận rộn gì đó, mưa đến chậm hơn, vào buổi chiều muộn, giờ tan trường tan sở, tà áo dài khốn khổ vì mưa. Đến giữa mùa dường như muốn cho những cặp tình nhân có những phút giây ấm áp bên ly cà phê ngắm mưa rơi, cùng nhau tâm đắc câu thơ mà tuổi của nó có khi còn hơn tuổi của cả hai người cộng lại: “Mưa ngoài trời nhưng lòng tôi ấm mãi”, mưa chuyển sang buổi tối. Thế rồi mưa dần chuyển sang làm ca đêm, mưa đêm làm cho giấc ngủ của nhiều người ngon hơn nhưng mưa đêm lại là nỗi khổ của những chủ nhân của những “khách sạn ngàn sao”, những căn nhà nhỏ bé chật hẹp trong những con hẻm mà mới đi một lần người ta sẽ dễ dàng bị lạc. Mưa to đập ầm ỹ như những bản giao hưởng bão táp trên mái, mặc cho những giọt nước cứ thỏ thẻ giọt một giọt hai trong nhà, mọi người lại chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày lao động mệt nhọc. Rồi chẳng biết tự lúc nào những cơn mưa đêm biến mất thay vào đấy là những cơn mưa dậy sớm, dân phố bắt đầu chuẩn bị đi học, đi làm thì mưa đổ ào xuống, nửa muốn trêu ngươi những kẻ chăm chỉ sốt ruột đến trường, đến sở, nửa muốn khuyến khích những kẻ lười biếng đang tìm cớ để trốn học, nghỉ làm. Lý do trăm mối lại đổ về mưa, mưa …..

Mưa làm dịu đi cái không khí nóng bỏng ngột ngạt của ngày hè nhiệt đới nhưng mưa lại thổi bùng lên ngọn lửa tình yêu đã nhen nhóm tận sâu thẳm của trái tim. Mưa Hà Nội, nỗi nhớ cho người đi, mưa Hà Nội, tình yêu cho kẻ ở. Mưa!, "em còn nhớ hay em đã quên"…

Sống khéo

Càng lúc em có càng hiểu tại sao mình lại thích những con người ở phòng FSI đến vậy. Có một người em kính trọng từng nói với em rằng luôn có lý do sâu kín đằng sau việc gặp gỡ và quen biết một ai đó, chỉ có điều nó nằm ngoài sự hiểu biết của em mà thôi . Có nhiều nhà vật lý học cho rằng hai người gặp nhau và có cảm tình với nhau vì họ có cùng tần số năng lượng cho nên hấp dẫn nhau và càng lớn em càng tin là lý thuyết này đúng vì có một số người em có cảm tình ngay lần đầu gặp mặc dù chưa hề nói chuyện, và khi đã quen biết đủ lâu thì phát hiện họ có những điểm rất phù hợp với cá tính của mình.

Hôm nay khi đọc báo cáo “bình bầu” , em không biết rõ nó là cái gì, chỉ biết là nó ghi nhận xét, đề nghị, … của nhân viên trong phòng và có một đề nghị rất thú vị thế này: “Đề nghị được đào tạo, được hướng dẫn nghệ thuật giao tiếp, ưng xử với khách hàng…khi gặp khách hàng khó, khách hàng khó tính…”. Câu hỏi rất dễ thương và em cũng đã từng phân vân tương tự như vậy.
Chắc hẳn không ít người trong chúng ta đã từng tự hỏi sống như thế nào là đúng, sống như thế nào là sai…và rất thường là chúng ta không tìm ra câu trả lời hợp lý! Vì thật sự trên đời này không có “đúng và sai” chỉ có khéo léo hay không khéo léo mà thôi. Và tư tưởng này được xuất phát từ khái niệm hay một cách sống gọi là “Trung đạo” (Middle path), còn dân gian ta có câu “Khôn cũng chết, dại cũng chết, chỉ biết mà sống thôi”.
Trở lại chuyện đúng sai, làm sao có thể phân biệt đâu là đúng đâu là sai khi những gì 40 năm trước là đúng, bây giờ là sai! Có những việc đúng ở thời gian, không gian này nhưng lại hoàn toàn sai ở thời gian hay không gian khác! Lái xe bên phải ở nước ta là đúng luật, nhưng rất có thể ta phải vào tù nếu ta vẫn lái kiểu đó nếu ta ở Anh! Có những điều ta xem là chân lý, là nét đẹp nên tôn vinh thì ở nơi khác họ xem là rác!... Vậy đâu là tiêu chuẩn để ta phán xét điều gì là đúng, điều gì là sai?!
Em xin kể lại một câu chuyện như sau:
Một hôm Trang Tử dẫn học trò đi ngao du, nhân lúc ghé vào nhà một người bạn để thăm. Chủ nhà tay bắt mặt mừng, nói:

-Tiếng tăm tiên sinh vang dội như sấm bưng tay.Hôm nay tiên sinh ghé thăm bỉ phu thật là vạn hạnh.

Nói rồi quay lại gọi một gia đinh, bảo:

- Hôm nay ta gặp khách quý, để mở đầu câu chuyện ngươi hãy thịt một con chim cho ta đãi khách!

Đứa ở hỏi:

- Vâng ạ! Nhưng thưa chủ nhân, có hai con chim, một con hót hay, một con không biết hót, thịt con nào?

Chủ nhân chép miệng:

- Dĩ nhiên phải thịt con chim không biết hót, thứ vô dụng đó để làm gì?

Trang Tử cùng chủ nhân ngồi nhâm nhi ly rượu với thịt chim, luận việc thế thái nhân tình, đoạn từ giã chủ nhà, dẫn học trò ra đi. Họ đến bìa rừng, thấy một tiều phu chống búa nhìn cảnh rừng núi bao la. Trước mắt lão là một cây cổ thụ. Trang Tử thấy vậy hỏi:

- Trời chiều mà chưa thấy tiều ông đẵn được cây nào. Gặp cây này cao thẳng sao ông không hạ đi?

Lão tiều thở dài nói:

- Tôi cũng muốn hạ nó, nhưng ngặt gỗ nó xốp lắm, thứ vô dụng đó đẵn mà làm gì? !

Một học trò nghe vậy, hỏi thầy:

- Cây vô dụng thì bỏ qua, con chim vô dụng thì giết. Con thật không hiểu nổi thói đời?

Trang Tử mỉm cười nói:

- Ta ở vào khoảng hữu dụng và vô dụng đó.Chỉ có bậc đạo đức mới tránh khỏi tai họa mà thôi.

Sống ở đời em nghĩ cũng vậy! Khi nào cần thể hiện vô dụng thì thể hiện vô dụng, khi nào cần biểu tài thì biểu lộ tài như vậy mới được gọi là người trí. Cũng tương tự như vậy khi nào chúng ta cần thiết nói một việc gì là đúng thì hãy nói là đúng, còn nếu chúng ta nên nói nó sai thì chỉ đơn giản nói nó sai mà thôi. Không nên cố chấp, không cực đoan cho rằng một việc, một cách hành xử luôn là đúng trong mọi hoàn cảnh, nếu không chỉ mang lại phiền phức cho người khác và cho bản thân mình mà thôi.
Cho nên việc tìm kiếm lời khuyên ở một người khác về công thức ứng xử như ở trên là sai lầm vì mọi hoàn cảnh là luôn khác nhau.
Có người hiểu rằng “trung đạo” là luôn trụ ở giữa, như vậy cũng chỉ là một cực đoan thứ 3 mà thôi. Và khi ta nghe được một lời khuyên, một “bài học” từ một vài quyển sách được biết đến như “Nghệ thuật sống” gì đó thì ta lại có thêm một cực đoan thứ 4, hay thứ 5 gì đó…mà thôi!
Em không dám múa rìu qua mắt thợ với các anh chị triển khai nhưng em tin là anh chị có những kinh nghiệm nhất định để đồng ý với em về quan điểm bên trên. Đôi khi đi triển khai, trong một số trường hợp, hoàn cảnh nhất định, đôi khi ta tỏ ra khờ hơn họ mà lại triển khai nhanh hơn rất nhiều đấy.
“Trung đạo” không có nghĩa là trụ ở giữa mà là uyển chuyển, tùy duyên tiếp vật, lợi mình lợi người. Và để thật sự hiểu được “Trung đạo” thì cách tốt nhất là phát triển đạo đức và khả năng hiểu biết con người. Trí tuệ thực sự sẽ đến khi ta thực sự yêu thương mọi người! (Câu này em đọc được của người khác nhưng em quên của của ai rồi hihih). Em hy vọng bài này sẽ có ích cho người đã đặt câu hỏi trên.^^

14 thg 4, 2009

Ăn mày cũng phải học kinh tế (tri thức quyết định tất cả...khủng khiếp, chuyện hay)

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi's ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh... cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi's ở Plaza chắc chắn nhiều tiền...

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.

Ông ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng...

- ...???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.

- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.

- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.

- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.

Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?

Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.

Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.

Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?

- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:

- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

(Trang Hạ dịch, theo diễn đàn Shenzhen, TQ)

10 thg 4, 2009

Chúng tôi là ai

Chúng tôi là ai?

---------------------//---------------------------------------


9h

We: A lo! Cho em hỏi đây có phải số máy công ty hoàng long ko ạ?

Kh: Đúng rồi, Có việc gì thế?

We: Chị làm ơn nối máy cho em gặp kế toán trưởng với ạ!

Kh: Đợi một chút.

Kh: Aloo

We: Dạ em chào chị, em là H bên cty Phần mềm kế toán Fast, em xin trao đổi với chị một chút được không ạ?

Kh: Uh, em nói đi

We: Dạ bên em chuyên cung cấp PMKT cho các DN, Không biết bên mình đã sử dụng PMKT chưa ạ.

Kh: à bên chị đã sử dụng phần mềm rồi

We: dạ, thế phần mềm đó là phần mềm gì ạ, nó có đáp ứng được yêu cầu của chị không?

Kh: nó là phần mềm ABC gì đấy, chị sử dụng lâu rồi, nói chung là được em ạ.

We: Không biết là trong tương lai Chị có kế hoạch thay đổi Phần mềm ko ạ?

Kh: hiện tại thì chưa có kế hoạch, nếu có thay đổi chị sẽ liên hệ với em

We: dạ em xin được biết tên chị ạ, đây là số điện thoại của em ….

Cảm ơn chị ạ! Em chào chị.



9h 6’

We: làm ơn nối máy cho em gặp phòng kế toán ạ

Kh: em đợi chút

Kh: aloo

We: dạ em chào chị, em là H ở bên công ty phần mềm Fast, em có thể xin chị một chút thời gian để trao đổi về thông tin phần mềm không ạ.

Kh: bên chị đang bận lắm, lúc khác em gọi nhé

Kộp….!



9h 10’

We: Allo, đây có phải công ty thiên việt không ạ

Kh: Anh cần gặp ai.

We: Em muốn gặp anh chị phụ trách phòng kế toán em có thể liên hệ với ai ạ.

Kh: Anh đợi chút, anh gặp anh K kế toán trưởng nhé

Kt: Allo

We: Dạ em chào a K, em là H bên công ty phần mềm Fast, anh có thể cho em xin it phút để trao đổi thông tin về phần mềm không ạ.

Kt: Em cứ nói đi

We: Bên em vừa làm việc với chị L bên công ty Hướng việt, chị cho em số điện thoại của công ty anh. Hiện tại bên anh đã có phần mềm quản lý gì chưa ạ?

Kt: bên mình hiện tại chưa dùng phần mềm gì cả

We: dạ vậy anh đã có kế hoạch áp dụng phần mềm quản lý cho đơn vị mình chưa ạ

Kt: uh mình cũng đang có dự định áp dụng phần mềm cho phòng kế toán

We: dạ vâng, thế anh đã nghe đến phần mềm Fast bao giờ chưa ạ, bên em hiện nay đã triển khai cho hơn 3500 doanh nghiệp với nhiều loại hình khác nhau, công ty bên em có trụ sở ở Hà nội và hai chi nhánh ở Tp HCM và Tp Đà Nẵng.

Vậy Anh có thể sắp xếp cho em một buổi để em giới thiệu về PM Fast bên em và khảo sát nhu cầu bên mình cụ thể hơn đc ko ạ?

Kt: Uh, nếu vậy thì em qua bên công ty Anh giới thiệu xem như thế nào.

We: Vậy 9h sáng thứ 5 em qua bên anh nhé, địa chỉ Công ty anh có phải là.....

Dạ trước khi qua em sẽ gọi điện cho anh.

Cảm ơn anh, Em chào anh.



9h 30

We: dạ cho em hỏi đây có phải số máy phòng kế toán không ạ?

Kh: đúng rồi, anh cần gặp ai.

We: dạ em chào chị em là H bên công ty phần mềm Fast, em làm phiền chị một chút được không ạ

Kh: vâng anh cứ nói đi

We: dạ chị có phải là kế toán trưởng không ạ?

Bên chị đã áp dụng kế toán máy chưa ạ?

Kh: bên mình vẫn làm trên excel thôi, bên mình cũng chưa có như cầu sử dụng phần mềm đâu.

We: À thế ạ, Vậy hay là em cứ gửi qua cho chị một ít tài liệu về PM, nếu khi nào chị hoặc bạn bè chị có nhu cầu thì liên hệ với bên em nhé

Kh: Uh, nếu đc thì bạn cứ gửi qua cho mình

We: Vâng em sẽ gửi qua cho chị theo địa chỉ ……………. này nhé, chào chị ạ.

---------------//-----------------------------------------------------------------



Vâng chúng tôi là phòng kinh doanh.

Và chúng tôi đang làm công việc của mình đó là telemarketing!

7 thg 4, 2009

Giáng Sinh

Quãng đường hôm nay sao dài thế?
Từ công ty mình đến nhà bạn gái ở Khương Trung mọi khi mình chỉ đi mất có 15 phút, nhưng hôm nay mình phải mất hơn một tiếng mới đến được nơi (hì,tại tắc đường mà). Hôm nay là noel và cũng là ngày đội tuyển Việt Nam thi đấu với Thái Lan có lẽ vậy nên mọi người đi ra đường nhiều hơn, ai cũng có vẻ hối hả, trong đó đặc biệt là những Anh già noel, với bộ quần áo đỏ rất nổi bật và trên tay là những gói quà xinh xắn

Đường đông nên ai cũng cố chen lấn để được đi trước, mình thì không vậy, mình không cảm thấy khó chịu khi đang bị kẹt gần 1 tiếng đồng trên đoạn đường Láng chưa đầy 200m, đúng hơn là mình đang suy nghĩ, mình đang nghĩ về bạn gái mình, về khuôn mặt vui tươi, người mà có lẽ đang hồi hộp đợi nhận được quà tặng của mình. Noel mà, tuy nó không phải là một ngày lễ thật đặc biệt của đại đa số người Việt, nhưng đã thành thông lệ với những người iu nhau, những người bạn thân, vẫn đang lấy đó là một cái cớ để tặng những món quà cho người mình iu mến, mà người nhận thì chắc hẳn sẽ rất vui khi nhận được quà dù nó là gì đi chăng nữa.
Mình đang nghĩ xem nên mua quà gì cho bạn gái, trước đó mình đã chót hứa là mình sẽ mua quà thật đặc biệt tặng cho bạn gái rùi… Nếu hỏi mình lúc này mình gét thứ gì nhất, mình sẽ nói đó là tiền (chắc bạn đang thắc mắc ?), vâng tiền, sao mình lại gét nó thế, bình thường nó chốn trạy mình thì thôi nhưng cứ những lúc mình cần nó nhất thì nó lại càng chốn trạy mình (hì, thế bảo sao không gét). Vậy là phương án món quà đặc biệt đã bị loại bỏ, mình cũng loại bỏ luôn các phương án mua quà khác. Mình đang tìm những lý do, và mình cũng đã quyết định được đó là nói thật luôn: anh hết mất tiền rồi :D.

Vào,…! Vũ phong ghi bàn mở tý số cho đội tuyển Việt Nam, thật tuyệt vời… Việt Nam…!

Đến nhà bạn gái việc đầu tiền là mình vồ ngay lấy cái tivi bật kênh VTV2 để xem Việt Nam đá đấm thế nào, và cũng để chống ngượng trước mắt vì mình đến tay không mà (bạn mình có vẻ không vui cho nắm, Híc)

Vào…! Công vinh nâng tỷ số lên 2 – 0 cho tuyển Việt Nam, tuyệt vời, còn gì tuyệt vời hơn… Việt Nam vô Địch!
Với những màn trình diễn tuyệt vời của tuyển Việt Nam, làm mình thoáng chút quên đi chuyện quà các vừa rùi.
Hiệp một kết thúc với tỷ số 2- 0 cho Việt Nam.

Lúc này mình quay ra thì không thấy bạn mình đâu, đi tìm thì mới biết bạn ấy đang sấy chiếc khăn len, chiếc khăn màu trắng đan xen là những vạch đen, khá đẹp. Quà của mình, bất ngờ quá, chiếc khăn do chính tay bạn ấy đan. Quái! Mình có thấy bạn ấy đan bao giờ đâu nhỉ, mà có biết đan đâu chứ, mà có biết thì đan vào lúc nào chứ, mình vẫn đến đó mà có thấy kim đan gì đâu.
Bg: Quà của anh nè.
Me: Cảm ơn em, em mua à?
Bg: He, em thức đêm đan đấy, sáng nay mới giặt vẫn còn hơi ẩm nên em sấy cho khô để anh đeo luôn.
Me: Thôi không phải sấy đâu lúc nào khô anh đeo cũng được mà, ra xem Việt Nam đá đi, sắp đến hiệp 2 rồi.
Bg: Nè, nè..! Thế quà của em đâu?
Me: Không có quà cho em đâu!
BG: ………?...............?
Me:………..!...............! thui ra xem đá bóng đi em….!

Bước vào hiệp 2, Thái Lan đẩy cao đội hình tìm kiếm bàn rút ngắn tỷ số. Điều này đã tạo điều kiện cho Việt Nam áp dụng chiến thuật phòng ngự phản công. Đội trưởng Tài Em có cơ hội đối mặt với thủ thành bên phía Thái Lan song anh không thể ghi bàn nâng tỷ số lên 3-0. Với những nỗ lực không ngừng nghỉ, cuối cùng đội chủ nhà đã rút ngắn tỷ số xuống còn 1-2 ở phút 75 khi cầu thủ mang áo số 9 của Thái Lan nỗ lực đánh đầu, bóng nẩy cột dọc rồi đập chân Hồng Sơn vào lưới.

Reng reng! Tiếng chuông cửa reo lên, bạn mình ra mở cửa.
Anh Đà, mình biết ông này, ông ý đang là giảng viên trường đại học bách khoa. Nhìn cũng cao, nhưng gầy, nói chung giao diện bình thường. Ông ấy cùng quê với bạn gái mình, cái ông này theo đuổi bạn gái mình cũng phải đến 4 -5 rùi.
Híc, Thằng cha này sách một hộp quà to, gói bọc cẩn thận, vỏ bọc toàn hình trái tim, chẳng biết là cái gì nữa…

Việt nam đang bị ép sân, còn khoảng 15 phút nữa là hết giờ. Hồi hộp, bồn chồn…., tim mình đang đập nhanh hơn thì phải. Quái, sao thế nhỉ, mình xem việt nam đá nhiều rùi có sao đâu, sao tự nhiên lại hồi hộp thế. Còn 7 phút nữa, Việt Nam vẫn đang bị ép sân, và mình cũng cảm thấy đang bị sức ép từ thằng cha kia, mà không, đúng hơn mình đang bị sức ép từ chính mình. Vậy là sự bồn chồn, không phải là do trận bóng mà là do mình, mình đang cảm thấy … thật khó diễn tả.

Hết giờ, Việt Nam chiến thắng, nếu như mọi khi chắc hẳn mình sẽ nhảy lên và hò hét, nhưng chẳng hiểu sao mình không thấy hào hứng lắm. Mình quay ra bắt tay thằng cha kia.
Me: Việt Nam thắng rồi, vui quá.
Thằng cha kia: Uh, chúc mừng….!
Me: Em à, anh đi ra ngoài một lát nhé!
Bg: anh đi đâu thế?
Me: Anh có việc chút, lát anh nói sau.
Chẳng có cái việc gì cả, mình ra ngồi quán nước, gọi một cốc trà nóng, ngồi nhâm nhi và nhìn mọi người. Thời điểm này mọi người đang bắt đầu đổ ra đường, vừa là đi chơi noel vừa là chúc mừng tuyển Việt Nam chiến thắng, hôm nay chắc Hà Nội thức trắng.
Trời lạnh, gió thổi to càng làm mình lạnh hơn, chẳng hiểu sao mình lại phải khổ thế tự dưng lại ra quán nước ngồi một mình hơn tiếng đồng hồ.
Bạn mình nhắn tin: anh ở đâu thế về đi
Me: Ừa, Em cứ ngồi tiếp chuyện anh Đà đi, lát nữa anh về.

Chẳng phải mình thích ngồi nhâm nhi chén trà nóng, cũng chẳng phải mình ngại đối diện với thằng Cha kia. Chỉ là Mình muốn cho thằng cha kia thoải mái nói chuyện với bạn gái mình, mình nghĩ nếu mình có ngồi đấy chắc hắn cũng chẳng thoải mái gì. Uh, mình vớ vẩn thậy đấy, nhưng mình thấy ông ấy xứng đáng, ít ra là ngày hôm nay ông ấy xứng đáng được ngồi nói chuyện với bạn gái mình hơn mình, dù sao ông ấy cũng đã cất công mang một hộp quà thật to mà!
BG: 10h rồi đấy, anh về đi!
Me: uh, Anh Đà đã về chưa?
Bg: Anh không về còn lâu anh ấy mới về

Mình đi bộ một vòng, ở gần đấy có một ngôi chùa nhỏ, bên cạnh là cái hồ (chính xác hơn là là cái ao) Xung quanh hồ có kế mấy chiếc ghế đá. Mình ngồi đó, bên cạnh đấy có một vài đôi đang “kiss” nhau.
Ngốc quá, tại sao bạn gái mình lại nhường cho người khác ngồi nói chuyện, trong khi mình lại ngồi đây một mình trong cái thời tiết lạnh lẽo này. “Ngốc quá”, “Về thôi”!
Mình vừa về được một lúc thì thằng cha kia cũng ra về.
Không khí im ắng, hai đứa ngồi, không đứa nào nói câu gì cả, được một lúc thì bạn mình đi vào trong. Đợi mãi không thấy ra mình vào trong thì thây cô ấy đang khóc. Buồn, chán, thất vọng… hôm nay là ngày vui mà Noel này, Việt Nam vừa thắng Thái ngay trên sân của họ này...! sao vậy. Biết nói gì bây giờ, mình chẳng thể nói được gì, chẳng có lý do gì giải thích cho cái hành động của mình.
Me: Anh xin lỗi! Anh sai rồi! Đừng khóc nữa em!
BG: Hu, hu, hu……..!
BG: Anh đi đâu thế, sao anh để em ngồi với ông ấy, anh biết em ko thích ông ấy mà.
Me: Anh xin lỗi, chẳng có lý do gì đâu em, chỉ tại anh ngốc quá! Anh chỉ nghĩ hôm nay anh Đà có quà rất to cho em, anh ấy đã chuẩn bĩ rất kỹ, chứng tỏ anh ấy rất quan tâm đến em, vì vậy anh ấy xứng đáng được em phải tiếp truyện, anh ở đấy chỉ là người thừa. Em thấy anh có ngốc không?
Bg: Quá ngốc, anh nghĩ em thích thế à! Lần sau đừng có như thế nữa nhé!
Me: uh anh biết rùi! Xin lỗi em!
Chúc Giáng sinh vui vẻ, an lành, hạnh phúc!

27 thg 11, 2008

Sinh nhật & những ngày cuối tháng

9h 30 tối ngày 24/08 bạn gái gọi điện

Bạn gái: " tối mai đi sinh nhật Trang cùng với em nhé"
Mình trả lời: không biết được, có thể mai anh bận rồi.
4h 30 chiều 25/08 bạn gái gọi lại: thế nào, tối nay không bận gì thì đi cùng em nhé?
Mình trả lời: Uh có gì anh điện lại sớm.
Trong túi lúc này còn có 20 k, nghĩ mãi cuối cùng ra bảo với Đ CX cho anh mượn ít tiền, ĐCX rút vì ra đưa cho mình tờ 100k, không phải nói j mình mừng ra mặt. Ra ngoài cầm điện thoại gọi cho bạn gái.
Alloo! em à, vẫn đang ở cơ quan à.
Bạn gái: ua , gì vậy anh!
tối đi sinh nhật với em chứ còn gì nữa, anh đón em ở đâu, mấy h thì đi?
Bạn gái: khoảng 7h qua nhà em rùi mình đi.
6h chiều 25/08 sau khi chơi game với anh em cùng phòng mình ra về, việc đầu tiên là đi ăn cơm bụi (hehe vì nếu bạn gái có rủ đi ăn thì nói là anh ăm cơm rùi), việc thứ 2 là phi ngay về cổ nhuế mua một bó hoa( hehe vì cổ nhuế hoa rẻ lắm, bó 40 k là đẹp lắm rùi, mình mua mấy lần ở đó rùi mà).
7h 15' tối 25/08 có mặt trước cửa nhà bạn gái với bó hoa cẩm chướng to và đẹp (hihi vì là người quen, nên mình mua chỉ mất có 40K, mua hoa trước nhỡ không đi cùng bạn gái đòi mua quà các hay mua hoa ngoài phố thì chết!)
Bạn gái: Sao đến muộn thế bảo 7h mà, anh ăn gì chưa?
Mình: anh ăn cơm rùi, đường tắc nên anh đến hơi muộn, mình đi bi giờ chứ.
Đưa bó hoa cho bạn gái cầm, mình nổ máy, phóng về đường chùa láng, bạn mình ở đó mà.
7h 50' tối 25/08, sau một đoạn đường cuối cùng thì cũng đến nhà đứa bạn.
Bạn gái: à anh đợi em vào mua quà cho Trang đã.
Mình: có hoa rồi mà, mua quà gì nữa.
Bạn gái: ua, em thích mua gì tặng cho bạn ý,vào chọn hộ em với.
Sau vài phút chọn lựa, mình nhìn thấy một món quà nhìn cũng đẹp và quan trọng giá của nó có 40k.
Mình nói anh thích cái này, mua cái này đi.
Bạn gái: ùa, cái này cũng đẹp đấy, em cũng thích.
Thế là có cả Quà cả Hoa với tổng thiệt hại 80K.
--------

9h10’ Sau khi ở sinh nhật khoảng hơn một tiếng rất vui, mình đưa bạn gái về. Trên đường đi 2 đứa buôn đủ thứ truyện trên trời dưới đất, nói chung là bạn gái mình thấy vui và mình cũng cảm thấy hoàn thành nhiệm vụ.

10h 10’ về đến nhà lúc này lòng mình mới thấy nặng trĩu, trong túi lúc này còn có 25K xăng thì hết, không biết mai có đủ xăng để đi đến được công ty không nữa.

---------

7h30’ sáng ngày 26/08. Như mọi ngày mình ra khỏi nhà đến công ty làm việc.

Đúng như mình dự đoán xe mình hết xăng dọc đường, cũng may xe hết xăng chỗ gần đến công ty rùi, dắt bộ một lúc thì cũng đến nơi, mệt nhưng vẫn thấy may vì không bị vào làm muộn.

6h10’ chiều ngày 26/08 sau khi chơi game cùng mọi người mình bắt đàu ra về, khi đang dắt xe ra cổng thấy trungkt hỏi: còn tiền không tao đi đổ xăng cái…!

Hai thằng nhìn nhau cười….!

----------------------